Rẽ lối từ kiến trúc, Lê Phượng tìm thấy bản ngã trong hội họa
Sinh năm 1999 tại Thanh Hóa, hiện đang sinh sống và làm việc tại Vĩnh Phúc, họa sĩ trẻ Lê Phượng đến với nghệ thuật không theo một lộ trình định sẵn. Tốt nghiệp ngành Kiến trúc tại Đại học Kiến trúc Hà Nội, một môi trường đề cao tính kỷ luật và tư duy hệ thống, nhưng chính khát vọng tự do sáng tạo đã khiến cô lựa chọn rẽ hướng, tìm đến hội họa như một cách để sống trọn vẹn với con người thật của mình.

Rời bỏ con đường ổn định mà kiến trúc mang lại, Lê Phượng không đơn thuần chuyển đổi nghề nghiệp, mà bước vào một hành trình sâu sắc hơn, đó là hành trình khám phá chính mình qua từng nét vẽ. Cô bắt đầu thực hành hội họa chuyên nghiệp năm 2020. Với Lê Phượng, hội họa không phải là một lựa chọn nhất thời, mà là cách để lắng nghe cảm xúc, tin vào trực giác và thể hiện thế giới nội tâm một cách chân thật nhất.
Dẫu vậy, dấu ấn của kiến trúc vẫn âm thầm hiện diện trong các tác phẩm. Đó là sự chỉn chu trong bố cục, là nền tảng kỹ thuật vững vàng, giúp những cảm xúc mang tính bản năng không trở nên rời rạc hay mất kiểm soát. Trong tranh của Lê Phượng, lý trí và cảm xúc không tách rời mà song hành, tạo nên một sự cân bằng tinh tế, vừa đủ bay bổng để chạm đến cảm xúc, vừa đủ chặt chẽ để giữ được chiều sâu trong biểu đạt.
Khai thác vẻ đẹp người phụ nữ: Mạch nguồn cảm hứng xuyên suốt
Từ nền tảng của sự cân bằng giữa lý trí và cảm xúc, thế giới hội họa của Lê Phượng dần định hình với một mạch nguồn cảm hứng rõ nét. Dù không ngừng thử nghiệm và mở rộng cách thể hiện, hình tượng người phụ nữ vẫn luôn hiện diện như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt trong hành trình sáng tác của cô.


Ở mỗi giai đoạn, hình ảnh ấy được khai thác với những góc nhìn khác nhau, vừa mang tính thẩm mỹ, vừa phản chiếu những suy tư nội tại. Trong series “My Angel”, người phụ nữ hiện lên dịu dàng giữa những khu vườn hoa, như một biểu tượng của sự giao hòa giữa con người và tự nhiên. Với “Thắm”, cô đi sâu vào vẻ đẹp phồn thực, tôn vinh sự đầy đặn và sức sống, như một cách nhìn thẳng thắn nhưng đầy trân trọng về giá trị của sự sinh sôi và ấm no. Trong khi đó, “Cá gỗ” lại mang tính biểu tượng rõ rệt hơn, gợi nhắc đến hành trình vượt qua khó khăn, như chính quá trình bền bỉ mà người họa sĩ đã và đang trải qua.


Dù ở hình thức nào, các sáng tác của Lê Phượng đều gặp nhau ở một điểm chung, đó là sự hướng về vẻ đẹp nguyên bản của con người. Với cô, cơ thể người phụ nữ không chỉ là đối tượng tạo hình, mà còn là hiện thân của một vẻ đẹp thuần khiết và sâu xa, nơi cảm xúc, bản năng và sự sống hòa quyện trong một tổng thể hài hòa.


Hoạ sĩ trẻ Lê Phượng: “Hội họa như là một sự sẻ chia”
Tiếp nối mạch cảm hứng về vẻ đẹp nguyên bản, Lê Phượng không đặt nặng những tuyên ngôn hay triết lý lớn trong hội họa. Với cô, mỗi tác phẩm đơn giản là một cách để sẻ chia cảm xúc, là nhịp cầu kết nối những rung động thầm lặng giữa người vẽ và người xem.
Giá trị của một bức tranh không nằm ở sự phô bày kỹ thuật, mà ở khoảnh khắc khi cảm xúc và tay nghề gặp nhau, đủ để chạm đến sự đồng điệu mà không cần lời giải thích. Lê Phượng vẽ theo bản năng và cảm hứng, nhưng phía sau sự tự do ấy vẫn là một nền tảng kỷ luật rõ ràng. Chính điều đó tạo nên một trạng thái cân bằng, nơi cảm xúc được dẫn dắt vừa đủ để bay bổng, nhưng vẫn giữ được chiều sâu và sự chừng mực trong biểu đạt.

Kiên định trên hành trình đi chậm mà chắc
Bước vào nghệ thuật từ một lối rẽ khác, Lê Phượng hiểu rõ những thử thách của một họa sĩ trẻ trong bối cảnh nhiều biến động. Thay vì vội vàng khẳng định mình, cô chọn một nhịp đi chậm, tập trung vào việc vẽ và hoàn thiện từng tác phẩm như một cách tích lũy bền bỉ.
Với Lê Phượng, dấu ấn cá nhân không thể đến từ sự gượng ép hay nóng vội. Đó là kết quả của quá trình lắng nghe và đối thoại với chính mình, để hiểu mình thực sự thuộc về điều gì. Vì thế, cô không vội định hình phong cách, mà kiên nhẫn trải nghiệm và thử thách giới hạn của bản thân.
Sự đón nhận của công chúng hôm nay, với cô, không chỉ là thành quả, mà còn là một lời khẳng định rằng lựa chọn bền bỉ theo đuổi đam mê là hoàn toàn xứng đáng. Và hơn hết, cô vẫn đang tiếp tục hành trình ấy, một cách bình tĩnh và đầy tin tưởng.

Triển lãm cá nhân đầu tiên – cột mốc của sự trưởng thành
Hiện tại, Lê Phượng đang dành toàn bộ tâm huyết để chuẩn bị cho triển lãm cá nhân đầu tiên trong sự nghiệp. Đây không chỉ là một sự kiện nghệ thuật, mà còn là dấu mốc đánh dấu sự trưởng thành và lời chào chính thức của cô với giới mộ điệu.
Với tinh thần nghiêm túc, bền bỉ và một tình yêu thuần khiết dành cho cái đẹp, triển lãm sắp tới được kỳ vọng sẽ mang đến một góc nhìn mới mẻ, giàu cảm xúc về thế giới nội tâm của nữ họa sĩ trẻ.
Lê Phượng không chỉ vẽ tranh – cô đang vẽ nên hành trình của chính mình. Một hành trình của tự do, của bản năng, và của niềm tin bền bỉ vào vẻ đẹp nguyên bản của con người và cuộc sống.
























